DÙNG CHUỘT ĐỂ LẬT TRANG

Tất bật hơn thua rồi cũng bỏ - thong dong tự tại vậy mà vui.

DANH NGÔN

Chào mừng quý vị đến với Blog của Trương Thành Công.

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Trích nhật ký của Joe >

Chia tay

Trong vòng ba năm vừa rồi món bún chả đã là một phần tất yếu của cuộc sống của mình. Không! Gọi là "món" bún chả không được đâu, không có tình cảm, không phản ánh tất cả cảm giác mà mình đã dành cho "món" ấy từ khi mới sang Việt Nam lần đầu...

Nó đã xảy ra! Mình cứ nghĩ nó sẽ không bao giờ xảy ra. Mình cứ hy vọng chúng mình sẽ sống mãi mãi bên nhau đến đầu bạc răng long. Mình cứ nghĩ chúng mình rất hợp nhau, như ông trời đã tạo ra chúng mình chỉ để gặp nhau vào kiếp này. Nhưng nó đã xảy ra. Mình đã chán bún chả! 

Trong vòng ba năm vừa rồi món bún chả đã là một phần tất yếu của cuộc sống của mình. Không! Gọi là "món" bún chả không được đâu, không có tình cảm, không phản ánh tất cả cảm giác mà mình đã dành cho "món" ấy từ khi mới sang Việt Nam lần đầu. Mình và "món" ấy đã chơi với nhau rất say mê đến nỗi mình không thể kể lại được, đã đi ăn trưa với nhau bao nhiêu lần mình không nhớ xuể, đã chia sẻ bao nhiêu chuyện cười mình không thể đếm được hết, đã hiểu nhau một cách mình không có đủ khả năng để giải thích bằng ngôn ngữ! 

Mình sẽ viết "em" bún chả nhé, cho nó tình cảm hơn. Và đẹp hơn. Mình đã chán em Bún chả vì ba lý do. Một là em ấy ảnh hưởng rất xấu đến sức khoẻ của mình, làm cho mình béo lên nhiều. Bây giờ "hình dáng" của mình hơi giống chữ "P" và nếu mình cứ tiếp tục chơi với em Bún chả thì nó sẽ không bao giờ trở lại chữ "I" như trước! Lý do thứ hai là em ấy không thay đổi theo mình, không "lớn lên" trong khi suy nghĩ của mình lớn lên nhiều. Lý do thứ ba có thể là lý do "đáng hổ thẹn" nhất, nhưng mình sẽ miễn cưỡng kể hết, để khi suy ngẫm lại cuộc đời mình không thể nói mình đã giấu giếm điều gì. Đó là sự xuất hiện của một "em" khác. 

Có một lần, cách đây mấy tuần, mình đi gặp em Bún chả vào buổi chiều. Một lần như mọi lần, một ngày như mọi ngày, ít ra là cho đến khi em Bún chả đứng lên rồi kêu ầm lên: "Tôi thấy mùi lạ! Áo của anh có mùi gì thế? Anh vừa đi đâu về?" (Khi đó em ấy xưng "tôi" vì tức giận). Mình trả lời "Em ơi, em đừng có nghĩ lung tung thế, chắc anh đã chạm vào cái bà nào đó khi đi bộ qua chợ". Em Bún chả quay đầu về phía cửa sổ, hít thở rất sâu, rồi dần dần quay đầu lại và nói với giọng nhẹ nhàng, tuyệt vọng: "Không! Rõ ràng đó là mùi của Bún bò Huế". 

Thế là mình đã phải kể hết. Mình đã được làm quen với em Bún bò Huế ở một quán nằm trên đường Nguyễn Hữu Huân, gần bờ hồ Hoàn Kiếm (Hà Nội), cách đây hai tháng. Mình càng chơi với em Bún bò Huế càng thấy cuộc sống có ý nghĩa, có hy vọng, và có tương lai. Cuối cùng mình bị nghiện em Bún bò Huế, không thèm chơi với em Bún chả nữa. 

Mình không biết tương lai của mình sẽ như thế nào, nhưng bây giờ mình thật sự không quan tâm. Mình đã có tình yêu mới, và trong lúc mình say sưa với em Bún bò Huế mình không muốn lo nghĩ gì hết!

Joseph Ruelle 


(Nguồn: Lao Động Cuối tuần số 9 Ngày 06/10/2006)

Nhắn tin cho tác giả
Trương Thành Công @ 21:46 08/07/2010
Số lượt xem: 512
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến

AZC

sjc